Cầu Golden Gate (Cầu Cổng Vàng) – cây cầu nổi tiếng tại thành phố San Francisco, Mỹ, từng được bình chọn là một trong bảy kỳ quan của thế giới hiện đại. Cây cầu khổng lồ với vẻ đẹp ngoạn mục phi thường khoác lên mình tấm áo da cam lai đỏ rất nồng nàn, rất mời gọi, thực sự lộng lẫy và quyến rũ.

Theo đánh giá của các chuyên gia vào những năm 1930, xây dựng một cây cầu bắc qua lối vào Vịnh San Franciscolà điều không tưởng. Nơi thi công tại eo biển nối liền Thái Bình và Vịnh San Francisco rộng tới 1.600m và Dương sâu 90m, tốc độ gió nhiều lúc lên đến 100 km/h, dòng chảy thủy triều 7,5 hải lý trên giờ và sương mù bao phủ nhiều ngày trong năm. Hơn tất cả, khu vực này lại nằm gần tâm chấn của những trận động đất. Theo ước tính, công trình xây dựng phải tiêu tốn tới 100 triệu USD, một con số khổng lồ vào thời kỳ đó. Vấn đề đặt ra cho các kỹ sư cầu đường là phải xây dựng cầu với chi phí thấp hơn nhiều. Một người đã bạo gan nhận làm việc này. Đó là Joseph Strauss, một kỹ sư đầy đam mê khát vọng và trước đó từng xây dựng 400 cây cầu trên khắp nước Mỹ. Quyết định xây dựng cây cầu khổng lồ này ai cũng bảo là điên rồ, nhưng Joseph Strauss lại quả quyết rằng không có gì là không thể.

Joseph Strauss phải mất hơn 10 năm để vận động cộng đồng Bắc California. Việc xây dựng cầu Golden Gate vấp phải nhiều sự phản đối, thậm chí cả kiện tụng. Cục Chiến tranh lo ngại rằng cây cầu sẽ cản trở giao thông đường thủy. Tập đoàn Đường sắt Nam Thái Bình Dương, một trong những đơn vị kinh doanh phát đạt nhất ở California, đã đâm đơn kiện vì cho rằng cầu Golden Gate gây thiệt hại đến dịch vụ phà của họ.

Cuối cùng, Joseph Strauss không chỉ “thuần hóa” được giới kinh doanh vận chuyển hành khách bằng phà, mà còn kêu gọi được các nhà đầu tư. Năm 1932, giữa cơn Đại suy thoái, ông đã kêu gọi được số tiền đầu tư 35 triệu USD cho dự án xây dựng cầu Golden Gate. Và hành trình xây dựng cây cầu bắt đầu từ tháng 1/1933 và hoàn thành trong tháng 4/1937, với chi phí thấp hơn dự toán 1,3 triệu USD.

Sau hơn 4 năm lao động vô cùng gian nan vất vả, một cây cầu treo màu da cam dài 2,7km sừng sững mọc lên, với dáng vẻ vô cùng duyên dáng thanh thoát mặc dù mang trên mình cả triệu tấn thép. Đây là cây cầu biểu tượng của thành phố San Francisco và cũng là niềm tự hào của cả nước Mỹ. Sau thời gian “lao tâm khổ tứ” xây cầu, Joseph Strauss không còn đủ sức để ăn mừng. Với giọng run rẩy, ông chỉ nói ngắn gọn trong bài diễn văn khánh thành:”Cây cầu này không cần lời khen ngợi. Tự thân nó nói lên tất cả”.

Thăm cầu Golden Gate nên bắt đầu thực hiện lúc sáng sớm, xuyên qua công viên Presidio nằm dọc theo bờ biển. Đó là một hành trình thú vị men theo các vách đá cheo leo và thỏa sức ngắm nhìn cây cầu từ nhiều góc độ khác nhau trước khi đến gần nó, và không gì tuyệt vời hơn khi chứng kiến cây cầu huyền thoại chìm trong sương mù huyền bí và phảng phất chút gì đó thật mơ hồ. Cây cầu sẽ lộ ra từng khúc, từng khúc khi mặt trời nhô lên để rồi cuối cùng rực rỡ trong ánh nắng chan hòa, trên nền nước biển xanh ngắt. Sở dĩ cây cầu được các kiến trúc sư chọn màu da cam lai đỏ thật đặc biệt vì nó rất “ăn” với màu các dải đất ở hai phía đầu cầu. San Francisco thường xuyên bị sương mù bao phủ, màu da cam sẽ giúp người đi đường quan sát tốt hơn.

Là con đường duy nhất trải dài từ San Francisco đi ngược lên phía Bắc, trung bình mỗi ngày ở đây có tới 100.000 lượt xe cộ qua lại. Cây cầu có sáu làn đường và phần đường dành riêng cho người đi bộ và cho các khách du lịch ở hai phía thành cầu. Nếu để ý mới thấy các làn giao thông này không cố định hoàn toàn: vào mỗi sáng thứ Bảy sẽ có bốn làn xe đi lên phía bắc, còn chiều Chủ nhật có bốn làn xuôi về phía nam. Đây là điểm đến lý tưởng của du khách thập phương khi tới tham quan thành phố San Francisco.